Denmark, Norway, Sweden, Tiếng Việt

17 ngày ngao du miền cực “lạnh” Bắc Âu

English

Một trong những ước mơ trong đời của tôi là nhìn thấy tuyết. Tôi nghĩ đó cũng là ước mơ chung của rất nhiều người sống ở miền nhiệt đới như tôi, nơi mà quanh năm chỉ có 2 mùa – Mưa và Nắng, với nhiệt độ thấp nhất là 23oC. Tôi đi chu du cũng khá nhiều quốc gia, nhưng ít khi đi vào mùa đông, mà nếu có đi thì những nơi đó cũng chưa đủ lạnh để nhìn thấy tuyết. Chính vì thế, khi lên kế hoạch săn lùng Bắc Cực Quang, chuyến đi buộc phải thực hiện vào mùa đông, buộc phải đến miền cực lạnh (không phải cực lạc) thì kiểu gì ước mơ tuyết trắng của tôi cũng sẽ được toại nguyện.

17-ngay-ngao-du-mien-cuc-lanh-bac-au-eating-snow.png
Lần đầu tôi ăn tuyết – Thiệt là zui – Abisko, Thụy Điển

Như tôi đã chia sẻ trong bài “Hữu duyên Bắc Cực Quang – Ủa zậy đó hả”, khởi nguồn của chuyến đi này là Bắc Cực Quang, nhưng đó không phải là mục đích duy nhất. Với 17 ngày, chúng tôi cân bằng lịch trình giữa việc săn lùng Bắc Cực Quang cùng với sự trải nghiệm và khám phá những điều mới lạ thú vị ở vùng đất Bắc Âu – miền cực lạnh, nơi mà đa số thành viên trong nhóm chúng tôi chưa từng đặt chân tới.

Đó là 17 ngày lạnh nhất trong cuộc đời của tôi khi được trải nghiệm thời tiết từ -15oC đến 6oC. Đó là chuyến đi mà tôi lập được kỉ lục của chính mình, làm được nhiều điều mình chưa bao giờ làm: Lần đầu tiên nhìn thấy tuyết và trải nghiệm luôn 1 trận bão tuyết; lần đầu tiên lái xe trên đường đầy tuyết, lần đầu tiên lái mô tô và câu cá trên mặt hồ đóng băng, lần đầu tiên đi xe chó kéo, lần đầu tiên nhìn thấy tuần lộc và lần đầu tiên được chiêm ngưỡng Bắc Cực Quang. Đó là chuyến đi gặp nhiều sự cố trục trặc cũng như những bất ngờ thú vị nhất. Và đó cũng chính là chuyến đi để đời của nhóm chúng tôi khi có nhiều thành viên tham dự nhất (9 người).

huu-duyen-bac-cuc-quang-ua-zay-do-ha-group
9 “thợ săn” chúng tôi cùng Bắc Cực Quang ở Abisko, Thụy Điển

HÀNH TRÌNH

17-ngay-ngao-du-mien-cuc-lanh-bac-au-Itinerary.png

Ngày 1-3: Copenhagen – Thăng trầm cảm xúc

Copenhagen mùa đông không có tuyết, chỉ có mưa phùn và bầu trời xám xịt, nhưng để lại trong tôi nhiều cung bậc cảm xúc. Hạnh phúc giản đơn khi bàn tay lạnh cóng ôm ly cà phê truyền thống Đan Mạch còn nóng hổi, vui sướng hớp từng ngụm cà phê thơm nồng vừa trùm tấm chăn đến ngực, vừa nhìn ngắm cảnh trí êm đềm của dòng kênh Nyhavn. Bình yên pha lẫn phấn khích khi chia nhau những ngụm whisky và rít những hơi thuốc cỏ bán lậu trước hoàng hôn tuyệt vời bên hồ thiên nga ở khu phố Hippie Christiana. Bồi hồi xúc động khi trò chuyện với một hoạ sĩ nổi tiếng người Đan Mạch, người đã cho tôi một bài học sâu sắc về hội hoạ cũng như cuộc sống. Bên cạnh đó, nhiều sự cố liên tục xảy ra, từ trể hành lý đến bị móc túi, làm chúng tôi lo lắng, hồi hộp, thất thần rồi thở phào, nhẹ nhõm khi giải quyết xong. Đó chính là những thăng trầm cảm xúc mà tôi có ở Copenhagen.

Ngày 4 -8: Kiruna & Abisko, tiêu khiển cùng tuyết trắng

Nếu không phải vì Bắc Cực Quang, chúng tôi chắc sẽ không bao giờ biết tới Kiruna & Abisko, 2 thị trấn vô cùng nhỏ bé và hẻo lánh ở cực bắc của Thụy Điển và sẽ không bao giờ có được những trải nghiệm cùng tuyết trắng có một không hai trong đời. Trong vọn vẹn 5 ngày ở đây, tôi đã đạt kỉ lục của riêng mình, làm được nhiều điều mình chưa bao giờ làm trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Tôi đã vô cùng thích thú ngắm nhìn những bông tuyết tuyệt đẹp mà trước giờ tôi vẫn nghĩ là do những họa sĩ của Walt Disney sáng tạo nên. Trải nghiệm cái lạnh cắt da ở -15oC trong những đêm dài chờ đợi Bắc Cực Quang, chứng kiến một trận bão tuyết, tiêu khiển với nhiều hoạt động trên tuyết là những kỉ niệm không dể gì quên trong lần đầu tiên làm quen với tuyết của tôi.

Ngày 9-11: Lạc trong xứ sở băng giá Lofoten

Chuyến road trip ở Lofoten như là một chuyến đi lạc qua một xứ sở khác – Xứ sở Băng Giá. Khung cảnh mùa đông lạnh lẽo vắng vẻ, những tưởng sẽ chỉ có 2 màu trắng đen buồn bã. Nhưng không, Lofoten hiện ra rực rỡ, choáng ngợp. Đôi khi đứng trước một khung cảnh đẹp không thể thốt lên lời, tôi phải tự nhéo đôi tay lạnh cóng của mình xem  mình có còn hiện hữu, và cảnh sắc kia là thật hay mơ. Xứ sở ấy thật nguy nga tráng lệ, xứ sở ấy thật lung linh huyền hoặc và tôi chỉ muốn chạy mãi chạy mãi trên những con đường ngoằn ngoèo phủ đầy tuyết trắng.

Ngày 12-14: Bergen – Thành phố của những mái nhà

Cảm nhận đầu tiên của tôi về Bergen“Copenhagen của Na Uy”, khi nét đặc trưng cũng là những ngôi nhà cổ nhiều màu soi bóng bên một bờ kênh. Thế nhưng, sau 3 ngày lang thang không lịch trình ở nơi đây, tôi nhận ra Bergen duyên dáng và tao nhã theo một cách rất khác. Chúng tôi ngẩn ngơ khi bước vào từng con hẻm nhỏ của khu phố cổ Bryggen – một di sản văn hóa được UNESCO công nhận, mỏi cổ ngước lên trời trầm trồ nhìn ngắm kiểu kiến trúc bằng gổ quái lạ, đan xen không khuôn khổ. Vô vàn những con đường lát đá, nhỏ hẹp và dốc cao với những ngôi nhà nhiều màu xinh xắn đi kèm với những chậu hoa tươi tắn dẫn lên đỉnh núi Floyen, mở ra một khung cảnh lạ mắt của Bergen từ trên cao – Thành phố của những mái nhà.

Ngày 15-16: Ngôi làng Flam và chuyến xe lửa Flamsbana huyền thoại

Đôi khi cứng đầu làm theo ý mình cũng đem lại sự ngạc nhiên thú vị. Trong khi tất cả mọi người trong nhóm chúng tôi đã lên chuyến bay từ Bergen về Oslo và nối chuyến về Việt Nam, tôi vẫn quyết định một mình khám phá chuyến xe lửa Flamsbana huyền thoại, được mệnh danh là một trong những chuyến xe lửa chạy trên đường ray bình thường có độ dốc cao nhất thế giới. Với độ dài khoảng 20km và độ dốc 886m từ cao nguyên Myrdal xuống đến thung lũng Flam nằm sâu trong eo biển Aurlandsfjord, chuyến tàu Flamsbana đi xuyên qua 20 đường hầm với phong cảnh núi non hoang sơ thuộc hàng đẹp nhất Na Uy. Những dòng sông chảy xuyên qua khe núi sâu, những thác nước đóng băng khi đổ xuống triền núi, những con đường lạnh ngắt vắng người là khung cảnh ngoạn mục mà tôi đã được thưởng ngoạn trên chuyến tàu này.

Ngày 17: Hé lô Oslo, solo một ngày đông

Ghé Olso, Thủ đô của Na Uy, chẳng phải điều gì khác ngoài việc đó là nơi thuận tiện nhất cho chuyến bay trở về Việt Nam của tôi. Đúng kiểu của một thành phố lớn, Oslo hiện ra tấp nập và đông đúc. Solo 1 ngày đông, ấn tượng duy nhất của tôi về thành phố này là nhà hát “tảng băng trôi”công viên điêu khắc Vigeland với hàng trăm bức tượng độc đáo. Đi dạo quanh khu phố trung tâm, tôi không nghĩ mình đang ở thủ đô của một nước giàu có bậc nhất Châu Âu. Các công trình xây dựng hiện ra ở khắp nơi, từ sửa chữa nhà cửa đến đường xá, kiểu như của một nước đang phát triển. Tôi bước vào một quán ăn Việt Nam, tự thưởng cho mình bữa ăn cuối cùng của chuyến đi. Món ăn Việt đắt đỏ mang chút vị quê hương và cuộc trò chuyện ngắn với 1 em trai Việt Nam làm việc tại đây đã khiến cho đêm cuối cùng của tôi trở nên ấm áp hơn.

Nếu bạn chưa từng đi đến những nước cực “lạnh” như Bắc Âu, hãy tự tin lên đường. Tôi cũng nghĩ bản thân mình không thể chịu được thời tiết lạnh giá đến thế. Nhưng nếu chuẩn bị hành lý kĩ lưỡng một chút, bạn sẽ không cần quá lo lắng vì trang thiết bị hạ tầng, nhà cửa của những nước này được thiết kế phù hợp với điều kiện thời tiết, sẽ giúp cơ thể bạn thích nghi một cách dễ dàng.

Nếu bạn không có nhiều thời gian như tôi, hãy chỉ chọn vài nơi bạn thích. Tôi thích nhất là Lofoten và chắc sẽ lên kế hoạch quay lại đây vào những mùa khác trong năm.

Chuyến đi được thực hiện vào tháng 2, 2019

Xem thêm các bài viết của tôi về chuyến đi này

Đón đọc những bài viết sắp tới

  • Lạc vào xứ sở Băng Giá Lofoten

  • Bergen – Thành phố của những mái nhà

  • Ngôi làng Flam và chuyến tàu Flamsbana huyền thoại

  • Hé lô Oslo, solo một ngày đông

 

Một suy nghĩ 2 thoughts on “17 ngày ngao du miền cực “lạnh” Bắc Âu”

Trả lời halove2go Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s