Road trip, South Africa, Tiếng Việt

Sự cố hy hữu ở Nam Phi

English

Trong gần 10 năm đi du lịch của mình, tôi đã có những trải nghiệm vô cùng độc đáo với muôn vàn sự cố trên đường đi, không có cái nào giống cái nào. Mỗi một chuyến đi là một hành trình với đầy ắp những điều bất ngờ, đôi khi rất thú vị mà nhiều lúc cũng làm tôi thót tim. Câu chuyện ở Port Elizabeth, Nam Phi có lẽ là một sự cố “độc nhất vô nhị”, không thể nào quên.

Một điều không thể tin được và hiếm có, đã xảy ra với tôi !

Chúng tôi đang tận hưởng kì nghỉ 3 tuần tự lái xe của mình tại Nam Phi, khởi hành từ Cape town, lái xe về Durban. Sự cố xảy ra vào giữa chuyến đi khi chúng tôi ở Port Elizabeth.

su-co-hy-huu-o-nam-phi-team.png
Đâu đó trên đường đi từ Cape Town đến Port Elizabeth, Nam Phi

Theo kế hoạch ban đầu, chúng tôi sẽ tiếp tục lái xe từ Port Elizabeth đến Durban (khoảng 600 km) và ngủ đêm tại một số địa điểm nữa trên đường đi. Tuy nhiên, do bạn tôi có việc đột xuất cần phải có mặt tại Durban vào sáng hôm sau, chúng tôi bèn chuyển qua đi  máy bay thay vì lái xe.

Từ thị trấn Tsitsikamma đến sân bay Port Elizabeth là 2 tiếng lái xe và chúng tôi không có nhiều thời gian. Vì thế, 6 người chúng tôi trên 2 chiếc xe đã chạy rất nhanh, với tốc độ 160-180 km/h. Đột nhiên, chúng tôi nhận ra rằng xe của mình đang dần hết xăng, nhanh hơn dự kiến. Chúng tôi đã cố gắng chạy đến trạm xăng gần nhất, nhưng tiếc là vẫn không đến kịp. Xe dừng lại giữa đường, cách trạm xăng khoảng 5km. Cũng may là chiếc xe còn lại vẫn còn xăng, nên đã chạy đến đó và mua 4 lít xăng mang về đổ vào xe chúng tôi (đựng trong bình đựng sữa như hình bên dưới).

su-co-hy-huu-o-nam-phi-gas-filling2
Cảnh đổ xăng từ bình sữa trên đường, Port Elizabeth, Nam Phi

Lượng xăng đó vừa đủ để xe chúng tôi chạy đến trạm xăng và nạp thêm nhiên liệu. Lúc này, chúng tôi cách sân bay 30km và chỉ có 45 phút nữa là đến giờ bay. Chính vì thế, tất cả chúng tôi đều hết sức căng thẳng và trong một tâm trạng rất vội vã.

VÀ RỒI, SỰ CỐ HY HỮU BẮT ĐẦU …

Khi xe chúng tôi đến trạm xăng, tôi vội vàng lao vào nhà vệ sinh, không đem theo bất kỳ thứ gì và cũng không kịp nói với bạn của tôi. Cố gắng nhanh hết mức có thể, tôi chạy trở ra, và cũng kịp nhìn thấy 2 chiếc xe lăn bánh rời khỏi trạm xăng. Tôi chạy theo sau chiếc xe nhưng bạn tôi không nhìn thấy vì xe đã đi 1 đoạn khá xa. Tôi không có gì bên mình, tất cả đồ đạc của tôi đều ở trên xe. Ngay lúc đó, tôi chỉ nghĩ một cách đơn giản là họ sẽ quay lại thôi vì trên xe chỉ có bốn người chúng tôi. Thế là tôi tiếp tục đi bộ trên con đường đó. Đi khoảng 15 phút, vừa đi vừa tự hỏi tại sao họ không quay lại, cho đến khi tôi gặp 1 ngã ba. Vì không biết họ đi lối nào, tôi dừng lại và suy nghĩ rằng khi họ phát hiện tôi không có trên xe, họ sẽ quay lại trạm xăng. Vì vậy tôi đã đi bộ quay trở lại và tìm sự giúp đỡ.

su-co-hy-huu-o-nam-phi-street.png
Con đường xa lộ rộng lớn, vắng bóng xe ở Port Elizabeth, Nam Phi

Người chủ cây xăng, một thanh niên trẻ rất ngạc nhiên vì câu chuyện của tôi. Anh ta cười lớn và hỏi “Chị bị các bạn chị bỏ rơi ah? Họ có thật sự là bạn của chị không? Đưa số điện thoại của họ cho tôi”. Ôi, trớ trêu thay, tôi không nhớ bất kì số điện thoại nào vì chúng tôi đều chuyển sang số địa phương khi đến Nam Phi. Mà tất cả các số đều rất dài, ngay cả số của chính mình tôi còn không nhớ. Điều duy nhất tôi có thể nhớ lúc đó (tôi cũng không hiểu vì sao) là địa chỉ email của bạn tôi nên tôi nhờ anh ấy gửi 1 email. Anh ấy bảo là cửa hàng không có internet, nên gọi điện cho cô em gái ở nhà, làm giúp việc ấy cho tôi. Rồi tôi nghĩ, bạn tôi đang rất vội, họ sẽ không bao giờ kiểm tra email cho đến khi tới sân bay. Một câu hỏi lớn cứ văng vẳng trong đầu tôi “Tại sao họ không nhận ra sự vắng mặt của tôi trên 1 chiếc xe 4 chỗ”

Naldo, anh chủ tiếp tục hỏi tôi còn nhớ gì nữa không. Tôi nói là chúng tôi thuê xe từ sân bay Cape Town và dự định sẽ trả xe ở Durban. Nhưng kế hoạch thay đổi nên chúng tôi đang trên đường trả xe ở sân bay Port Elizabeth. Rồi anh ấy tìm thấy trong sổ danh bạ điện thoại có 3 hãng cho thuê xe có cung cấp dịch vụ tương tự. Anh gọi hết cho các công ty đó nhưng không tìm thấy tên bạn tôi (sau này tôi mới biết là cô ấy không phải là người trực tiếp đặt xe, mà là một người bạn của cô ấy).

Rồi anh ấy hỏi tôi bay hãng hàng không nào, tôi cũng không nhớ (vì bạn tôi mới mua vé máy bay đêm hôm trước), chỉ nhớ giờ bay là 1:15 trưa. Thế là anh ấy gọi cho sân bay, yêu cầu họ thông báo trên loa trường hợp của tôi, đồng thời hỏi chuyến bay nào bay lúc 1:15 và tìm ra hãng hàng không tên là Kulula. Lúc đó là 1:10 khi anh ấy gọi vào quầy làm thủ tục của hãng Kulula, rồi đột nhiên la lớn lên “Tôi tìm thấy bạn của chị rồi nè, họ đang ở đó”. Ôi trời ơi !!! Anh ấy đưa điện thoại cho tôi, và câu đầu tiên tôi hỏi các bạn của mình là tại sao họ không nhận ra tôi không có trên xe. Câu trả lời của họ làm tôi té ngửa. Họ tưởng tôi lên chiếc xe bên kia (vì chúng tôi có 2 xe).

THẬT KHÔNG THỂ TIN ĐƯỢC VÀ KHÔNG THỂ HIỂU NỔI !!!

Chúng tôi không có nhiều thời gian để giải thích sự tình vì bạn tôi phải lên máy bay. Họ nói tôi đợi ở đó để họ bàn bạc cách giải quyết. Sau 3 phút thì họ gọi lại cho tôi (đương nhiên là qua điện thoại của Naldo), bảo rằng họ sẽ mua một vé máy bay mới cho tôi bay chuyến kế tiếp lúc 3:30, thuê 1 chiếc taxi từ sân bay chạy về đón tôi tại trạm xăng và chở đến sân bay. Đồng thời, vé máy bay, hộ chiếu, điện thoại của tôi cùng một ít tiền sẽ được gửi tại quầy vé của hãng hàng không British airline (thực ra Kulala là hàng không giá rẻ của British airline). Bạn tôi vẫn lên máy bay (đã bị trễ hơn 45 phút vì chờ đợi chúng tôi) và sẽ đợi tôi tại sân bay Durban.

Nghe có vẻ ổn, ít nhất tôi cũng có cách thoát khỏi chổ này. 20 phút sau thì taxi đến, tôi vô cùng cảm kích sự giúp đỡ của Naldo, vì nếu không có anh ấy, tôi không biết làm gì ở giữa nơi đồng không mông quạnh thế này, đặc biệt là khi không có gì trong tay.

Anh ấy đã cứu tôi !

Đến sân bay lúc 2:45, tôi đi thẳng vào quầy vé của British airline và lấy đồ đạc của mình. Có điện thoại trong tay, tôi gọi cho Naldo để thông báo là tôi đã đến sân bay an toàn và đang đợi chuyến bay của tôi. Tôi không thể diễn tả hết sự biết ơn vì những gì anh ấy đã làm cho tôi.

su-co-hy-huu-o-nam-phi-coke

Sau khi đã yên vị trên máy bay, tôi bật khóc. Thật ngạc nhiên là tôi không hề hoảng sợ suốt mấy tiếng đồng hồ qua, nhưng lại khóc òa lên lúc này. Tôi thấy tủi thân, thấy giận bạn mình vì đã bỏ rơi tôi. Tại sao họ lại nghĩ tôi lên xe kia khi tất cả đồ đạc của tôi vẫn ở đó. Tôi cầm lon Coke trên tay mà không thể uống vì nước mắt không ngừng tuôn. Rất nhiều tình huống nảy ra trong tâm trí tôi về việc tôi sẽ làm gì với bạn của mình: sẽ không nói chuyện với họ, sẽ mắng nhiết họ thậm tệ, sẽ hủy phần còn lại của chuyến đi và bay về nhà ngay lập tức, v.v… Các tình huống cứ thế tuôn trào ra, liên tục… liên tục.

Khi máy bay đáp xuống sân bay Durban, đi bộ ra đến cổng, nhìn thấy 3 người bạn đang đợi mình. Họ chạy về phía tôi và xin lỗi khi ôm chặt tôi trong lòng. Trong giây phút ấy, mọi tình huống tôi nghĩ trước đó đều tan biến mất, chỉ còn lại cảm giác ấm áp trong vòng tay bạn bè. Thật sự rất xúc động.

CÂU CHUYỆN TỪ PHÍA BÊN KIA …

Trên đường đi từ sân bay về nhà bạn tôi, câu chuyện từ phía bên kia dần dần được hé mở.

Lúc đó mọi người rất vội vã, sau khi đổ xăng xong, cô bạn tôi người đang lái xe lập tức tăng tốc. Cô bạn ngồi băng sau, kế bên tôi thì quá mệt mỏi vì cô ấy đã cố gắng làm thủ tục check in trên mạng cho cả nhóm suốt dọc đường. Cô ấy hoàn tất trước khi chúng tôi đến trạm xăng nên đã ngủ thiếp đi. Sau khi rời khỏi trạm xăng khoảng 15km, cô bạn ngồi kế tài xế quay lại để lấy đồ gì đó thì chợt nhận ra là tôi không còn trên xe. Cô ấy vội vàng hỏi “Ủa, Hà đâu rồi?”. Cô bạn kế bên tôi bật dậy và bảo cô ấy không biết. Thế là họ liền nghĩ tôi đã qua xe bên kia do xe này nãy giờ chạy nhanh quá làm tôi sợ hãi.

Lúc này, chiếc xe kia ở ngay trước mặt, cách họ không xa lắm, họ chạy gần lại để kiểm tra xem tôi có trên đó không. Khi họ vượt mặt xe kia, không hiểu sao họ lại thấy tôi trong đó. Cả 2 xe đang chạy với tốc độ rất nhanh, khoảng 170km/h, có lẽ vì thế mà tầm nhìn của họ bị hạn chế. Sau đó 2 xe lạc nhau, mỗi xe chạy một hướng. Xe bạn tôi rốt cuộc lại đến sân bay trước, sau khi trả xe và vào đến quầy làm thủ tục thì xe kia mới tới. Lúc này họ mới biết là họ đã thất lạc tôi. Điện thoại của Naldo reo lên vừa lúc họ đang cố gắng tìm số điện thoại của trạm xăng ở chổ quầy làm thủ tục. Có vẻ, họ cũng đã trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc không kém gì tôi.

Đêm hôm đó, chúng tôi đã có những giây phút tĩnh lặng bên nhau, ngắm nhìn biển Durban về đêm và nhận ra không có gì thay đổi được tình bạn của chúng tôi. Trong những tình huống ngặt nghèo thế này, chúng tôi càng thêm hiểu nhau, gắn bó với nhau hơn nữa.

Thế nên bây giờ, tôi mới có chuyện để mà kể, để mà nhớ !!!

su-co-hy-huu-o-nam-phi-gathering.png
Giây phút lặng lẽ ngồi bên nhau ngắm biển đêm, Durban, Nam Phi

Kể từ sự cố năm đó, chỉ trừ khi ngủ, lúc nào tôi cũng mang theo tư trang cá nhân của mình (như tiền, điện thoại và hộ chiếu), một bước không rời. Đó thật sự là một bài học nhớ đời cho tôi và cho cả bạn của tôi.

Chuyến đi thực hiện vào tháng 5, 2013

Một suy nghĩ 5 thoughts on “Sự cố hy hữu ở Nam Phi”

  1. Đã đọc mấy bài trước nhg bài này mình cứ đọc đi đọc lại mãi rất ly kỳ và hấp dẫn, giống như chỉ có trong phim vậy. Thầm phục bạn cũng quá can đảm trong tình huống này, nhưng chắc cũng vì vậy mà chuyến đi thật AMAZING!

    Liked by 2 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s